“Thấy thiên hạ ai cũng làm video, còn mình thì không muốn lên video... Làm sao chạm đúng vào tâm lý người đứng ngoài làn sóng, không dùng lý thuyết sáo rỗng mà thấu hiểu sự giằng xé thể diện bên trong?”
Phần lớn các lời khuyên ngoài kia sẽ nói: “Hãy vượt qua rào cản, cứ bật máy lên quay đi!” (Văn mẫu bề nổi sáo rỗng). Người nghe sẽ thấy xa lạ vì không ai chịu hiểu sự bối rối thực tế của họ. Người lớn có chuyên môn không thiếu dũng khí, họ chỉ đang vướng giữ thể diện. Để bóc tách và đào ra Tầng 2.5 cho bất kỳ chủ đề nào mà không bị bí ý tưởng, ta áp dụng bộ 3 công thức thực chiến:
Soi cái bĩu môi: Tìm đối tượng bị họ dè bỉu ngoài đời. Con người thường có xu hướng chê bai thậm tệ nhất chính cái thứ mà bên trong họ thèm khát hoặc sợ hãi nhưng bất lực không làm được.
Biến bất lực thành phẩm hạnh: Khi kết quả bị bế tắc, cách duy nhất để không thấy mình vô dụng là khoác lên một triết lý sống cao đẹp: “hữu xạ tự nhiên hương, kinh doanh bằng cái tâm”.
Che đậy lúc một mình: Soi vào khoảng cách giữa hành vi lén lút, vụng về khi ở một mình trong bóng tối với phong thái đạo mạo, nói cứng lúc 9 giờ sáng ra quán cafe gặp gỡ đối tác.
“Áp dụng đúng bộ công thức này vào câu chuyện ‘Thấy thiên hạ ai cũng làm video, còn mình thì không muốn lên video’, chúng ta sẽ bóc trần toàn bộ các tầng tâm lý như sau:”
Lời giải thích xã giao: “Tính mình hướng nội, thích làm chuyên môn trong bóng tối hơn là phô trương.” hoặc “Mình bận phục vụ khách hàng, không có thời gian chạy theo trào lưu mạng xã hội.”
Tầng 2.5 là chiếc mặt nạ thể diện của một người có thâm niên, có lòng tự trọng dựng lên để che giấu việc: Mình vừa vụng về không biết quay (Tầng 2), vừa sợ bị chê cười và sợ xấu (Tầng 3).
Họ phải tìm một cái cớ nghe thật có học thức và có nguyên tắc sống để hợp thức hóa việc mình “đứng ngoài cuộc”.
“Cách người lớn dựng lên chiếc mặt nạ thể diện tinh vi để giải thích cho việc mình không muốn lên video.”
“Thời buổi này người ta làm video toàn diễn trò trên mạng để tìm kiếm lượt xem nhanh. Mình là người làm nghề đàng hoàng, có học thức, ai lại đi làm ba cái trò mua vui cho thiên hạ như thế! Khách hàng kỹ tính họ tìm đến mình vì năng lực thật, chứ đâu ai tin mấy người nói suông trên mạng!”
“Xưa nay triết lý của mình luôn là hữu xạ tự nhiên hương. Người có thực tài thì cứ âm thầm trau dồi chuyên môn, phục vụ khách hàng bằng cái tâm, việc gì phải lên mạng khoe mẽ? Mình chọn lối sống khiêm nhường, không thích phô trương danh hão, giá trị thật tự khắc người ta sẽ tìm đến!”
“Dạo này công việc bận tối mắt tối mũi, thời gian chăm sóc mấy khách ruột còn không đủ, hơi đâu mà rảnh rỗi ngồi làm mấy cái video vô thưởng vô phạt ấy. Khi nào doanh nghiệp vận hành tự động, rảnh rang hẳn thì mình mới tính đến chuyện làm hình ảnh cá nhân!”
“Viết theo đúng nhịp thở tự nhiên của anh Việt (Nguyễn Việt Voice): Mộc mạc, trực diện, không gồng chuyên gia.”
“Hồi mới thấy phong trào làm video rộ lên, mình hay nói cứng: ‘Mấy cái trào lưu trên mạng chỉ dành cho người rảnh rỗi. Mình làm nghề đàng hoàng, có chuyên môn thì hữu xạ tự nhiên hương, việc gì phải lên mạng nói nhiều!’”
“Nói thế để tự an ủi thôi... Chứ đêm về đóng cửa phòng, lén kê điện thoại lên bàn quay thử, nói được 3 câu thấy ngượng ngùng, lúng túng. Bấm xóa đi vì sợ người nhà nhìn thấy.”
“Sự thật là trong lòng mình cũng có chút chạnh lòng và sốt ruột. Nhìn những người dám lên tiếng tiếp cận được bao nhiêu khách hàng mới, còn mình thì khách cũ cứ thưa dần.”
“Khách hàng người ta đâu có bắt mình phải hoạt ngôn hay diễn xuất gì trên mạng... Người ta chỉ cần một người làm nghề thật thà chịu mở miệng nói rõ sự thật thôi. Mình không làm video không phải vì mình thanh cao, mà vì mình còn e ngại, giữ kẽ quá. Khi chịu gạt sự e ngại ấy sang một bên để chia sẻ thật lòng... lúc đấy công việc mới thông suốt được.”
3 Gợi ý câu mở đầu (Hook) đắt giá:
“Tầng 2.5 thực chất là sự tráo đổi khái niệm: Lấy một Từ Sát Thương (Tầng 3) và nghịch đảo nó thành một Từ Danh Giá (Tầng 2.5) để nói ra ngoài miệng.”
“Bảng đối chiếu 4 tầng tâm lý và lời phòng vệ thể diện. Trên điện thoại đứng, bạn có thể xem chế độ thẻ vuốt mượt mà hoặc lọc nhanh theo từng nhóm.”
| 18 PHẢN XẠ THỂ DIỆN | LỜI NÓI ĐÃI BÔI (TẦNG 1) | CẢM GIÁC ĐỜI THỰC (TẦNG 2) | SỰ THẬT CHỖ KHÓ NÓI (TẦNG 3) | BÌNH PHONG THỂ DIỆN | LỜI PHÒNG VỆ THỂ DIỆN (TẦNG 2.5) |
|---|---|---|---|---|---|
| NHÓM 1: CHÊ BAI CÁCH LÀM CỦA NGƯỜI KHÁC ĐỂ THẤY MÌNH ĐÀNG HOÀNG (4 PHẢN XẠ) | |||||
| 01. Soi sự khác biệt → | “Tôi thích làm việc trực tiếp, không thích chạy theo mấy trào lưu ngắn hạn trên mạng.” | Chưa quen quay, video ít người xem. | Sốt ruột, chạnh lòng | ➔ Giữ chuẩn mực nghề | “Mình là người có chuyên môn, ai lại làm mấy nội dung đại trà để tìm lượt xem nhanh!” |
| 09. Đứng ở góc độ người xem → | “Nội dung truyền thông thời nay cần phải được kiểm duyệt khắt khe hơn về tính học thuật.” | Bản thân chưa bắt tay vào làm sản phẩm nào. | Chưa tự tin thi đấu | ➔ Góc nhìn học thuật | “Video này nhịp cắt quá nhanh, thiếu chiều sâu. Mình làm là phải chuẩn mực sư phạm!” |
| 10. Đổ lỗi cho công nghệ → | “Mạng xã hội và thuật toán video ngắn đang làm giảm chất lượng các mối quan hệ thực chất.” | Chưa hiểu cách phân phối của nền tảng. | Chưa rành công nghệ | ➔ Giữ tư duy chiều sâu | “Video ngắn làm giảm sự tập trung. Tôi muốn giữ sự tĩnh lặng của tư duy chuyên môn!” |
| 11. Để ý chi tiết nhỏ → | “Làm chuyên môn là phải chuẩn chỉ từng dấu chấm, dấu phẩy, không được phép sai sót.” | Thấy người khác hút khách, mình dậm chân tại chỗ. | Có chút băn khoăn | ➔ Kỹ tính chuyên môn | “Họ dùng từ chưa chuẩn ở giây 45 kìa! Thà làm ít người biết nhưng câu nào cũng phải chuẩn chỉ!” |
| NHÓM 2: MƯỢN ĐẠO ĐỨC & SỰ CẦU TOÀN LÀM BÌNH PHONG (4 PHẢN XẠ) | |||||
| 02. Tựa vào chữ tâm → | “Triết lý của tôi xưa nay là tập trung chăm sóc khách quen, hữu xạ tự nhiên hương.” | Chưa thích nghi được với nhịp độ mới. | Ngại thay đổi | ➔ Làm việc có tâm | “Mình làm việc bằng cái tâm. Hữu xạ tự nhiên hương, việc gì phải lên mạng nói nhiều!” |
| 06. Yêu cầu quá cao → | “Đã không làm thì thôi, một khi đã đưa ra công chúng là phải đạt chuẩn tuyệt đối.” | Trì hoãn lâu ngày chưa dám ra mắt nội dung. | Sợ bị nhận xét chưa hay | ➔ Tính cầu toàn | “Tính mình cầu toàn, không cho phép đưa sản phẩm chưa ưng ý ra đời. Đợi kịch bản thật chín đã!” |
| 08. Chọn lối sống chậm → | “Đến một độ tuổi nào đó, con người ta sẽ hướng về sự cân bằng và bình an nội tâm.” | Công việc chậm lại, chưa tìm được lối ra. | Mệt mỏi, sốt ruột | ➔ Tìm sự an yên | “Đến tuổi này mình chọn lối sống chậm, quay về bên trong tìm sự an yên hơn là cạnh tranh!” |
| 14. Tập trung khách quen → | “Mô hình của tôi tập trung vào chiều sâu dịch vụ cho tệp khách ruột am hiểu.” | Sản phẩm ít người biết tới. | Chưa mở rộng được tệp | ➔ Phục vụ người am tường | “Sản phẩm của tôi kén người dùng, chỉ phục vụ số ít những người thực sự am tường thôi!” |
| NHÓM 3: BẬN VIỆC PHỤ ĐỂ NÉ TRÁNH BẤM MÁY QUAY (4 PHẢN XẠ) | |||||
| 04. Đầu tư thiết bị → | “Muốn làm việc gì chuyên nghiệp thì hạ tầng ban đầu phải được chuẩn bị bài bản.” | Mua máy ảnh xịn về để đấy, chưa dám bấm quay. | Chưa tự tin nói | ➔ Chuẩn bị bài bản | “Làm gì cũng phải chuẩn chỉ từ thiết bị. Đạt chuẩn hình ảnh đẹp thì mới bấm máy!” |
| 05. Viện cớ đối tác → | “Doanh nghiệp chúng tôi luôn đặt tính bảo mật và sự kín kẽ của đối tác lên hàng đầu.” | Ngại xuất hiện trước ống kính. | E ngại ngoại hình | ➔ Giữ hình ảnh đối tác | “Khách bên mình toàn lãnh đạo kín tiếng. Xuất hiện trên mạng nhiều sợ ảnh hưởng uy tín chung!” |
| 12. Bận việc chân tay → | “Người làm chủ là người phải tận tụy, sâu sát với từng chi tiết vận hành nhỏ nhất.” | Lao vào việc quen thuộc để né việc mới. | Ngại thử thách mới | ➔ Tận tụy gánh vác | “Một mình lo trăm thứ việc từ sáng đến đêm. Thời gian thở còn thiếu, tâm trí đâu mà lên hình!” |
| 15. Giao cho bên ngoài → | “Lãnh đạo cấp cao cần tập trung vào quản trị và sử dụng đòn bẩy chuyên gia.” | Thuê đơn vị khác làm thay nhưng chưa hiệu quả. | Chưa nắm bản chất | ➔ Dùng đòn bẩy quản trị | “Lãnh đạo là phải biết dùng đòn bẩy. Đơn vị bên ngoài làm chưa đúng ý mình chứ lỗi gì tại mình!” |
| NHÓM 4: TÌM LỐI THOÁT AN TOÀN CHO CẢM XÚC (6 PHẢN XẠ) | |||||
| 03. Khác biệt ngày & đêm → | “Dạo này lịch trình công việc của tôi rất dày đặc, chỉ ưu tiên những việc thực sự khẩn cấp.” | Tối quay thử lúng túng, xóa vội vì ngượng. | Ngại ngùng khi một mình | ➔ Người bận rộn | “Dạo này công việc bận quá, chăm sóc khách ruột còn thiếu thời gian, hơi đâu ngồi quay clip!” |
| 07. Nhìn về chặng đường cũ → | “Kinh doanh bền vững phải dựa trên mối quan hệ thực chất và chữ tín tích lũy nhiều năm.” | Mối quan hệ cũ không còn sinh ra khách mới. | Lo cách cũ hết hiệu quả | ➔ Trọng chiều sâu | “Thời trước chỉ cần cái bắt tay là chốt dự án. Làm ăn bằng quan hệ thực chất chứ ai đi làm clip!” |
| 13. Nhận mình chưa rành → | “Tôi thuộc thế hệ đi trước, quen làm việc thủ công và giao tiếp trực tiếp con người.” | Chưa quen dùng công cụ, mò mẫm chưa ra. | Ngại học cái mới | ➔ Thật thà, khiêm tốn | “Anh thế hệ cũ mù tịt công nghệ. Thôi để tụi trẻ nhạy bén làm, mình lớn tuổi rồi theo sao kịp!” |
| 16. Thay đổi mục tiêu → | “Truyền thông là một hành trình dài hạn để tích lũy chứ không nên nhìn vào số liệu nhất thời.” | Video phát hành có ít người xem. | Hơi hụt hẫng | ➔ Lưu giữ kỷ niệm | “Làm chuỗi này để lưu giữ kỷ niệm làm nghề thôi, chứ mình đâu có đặt nặng chuyện người xem!” |
| 17. Tìm người đồng cảm → | “Làm kinh doanh là phải nhìn vào bức tranh kinh tế vĩ mô và chu kỳ chung của toàn ngành.” | Công việc chậm lại, chưa tìm được khách mới. | Băn khoăn lo lắng | ➔ Khó khăn chung ngành | “Ngồi với mấy anh em lâu năm ai cũng thấy thị trường chung đang chững lại, thôi cứ túc tắc làm!” |
| 18. Chờ thời điểm thích hợp → | “Đầu tư và kinh doanh luôn đòi hỏi sự cẩn trọng, không nên chạy theo những làn sóng nhất thời.” | Chần chừ chưa dám bắt tay vào thử nghiệm. | Ngại rủi ro | ➔ Quan sát chu kỳ | “Làn sóng này mới ở giai đoạn đầu. Người có tầm nhìn phải biết kiên nhẫn quan sát đã!” |
“Cơ chế tâm lý tự nhiên, câu hỏi nhận diện nhẹ nhàng và lời bộc bạch quen thuộc của người làm nghề.”
“Quay cái video, ngồi dựng cả buổi tối... đăng lên được ba chục lượt xem.
Trong khi lướt mạng thấy người ta nói dăm ba câu bâng quơ mà cả trăm nghìn view... Thú thật, trong bụng sốt ruột chứ!
Lúc đấy cái phản xạ tự nhiên nhất để đỡ ngượng miệng là gì bạn biết không?
Tự nhủ: ‘Thời buổi này người ta toàn làm trò câu view. Mình người làm nghề đàng hoàng, ai đi làm ba cái thứ đại trà đấy!’
Nói xong câu đấy thì thấy sướng miệng... nhưng đêm về ngẫm lại mới thấy: đâu phải mình ghét video ngắn.
Trong lòng mình cũng muốn có nhiều người biết đến chứ... Chỉ là bấm máy lên thì ngượng mồm, sợ người quen nhìn thấy lại bảo mình học đòi... nên đành mượn cái cớ ‘giữ chuẩn mực’ để đứng ngoài cho an toàn.
Thực ra, người có nghề thì cứ ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng thôi. Giải thích cho một người nghe hiểu... bằng mười lần đứng ngoài chê người khác.”
“Có một câu nói nghe rất đạo lý mà người làm nghề lâu năm hay dùng để tự an ủi:
‘Mình làm ăn bằng cái tâm... Hữu xạ tự nhiên hương, người có thực tài việc gì phải lên mạng khoe mẽ!’
Nghe thì đĩnh đạc, khiêm nhường lắm... Nhưng thú thật với nhau đi: khách quen dạo này có đang thưa dần không?
Mỗi lần thấy cơ sở vắng khách, trong bụng sốt ruột bỏ xừ... nhưng cái phản xạ tự nhiên để đỡ mất mặt với người quen là gì?
Là tự nhủ: ‘Do mình chọn lối sống kín tiếng, chứ mình mà thèm làm quảng cáo thì thiếu gì khách!’
Nhưng đêm về ngồi nhìn sổ sách mới thấy: đâu phải mình không cần khách mới. Chỉ là mình sợ... Sợ bạn bè, đối tác nhìn thấy mình lên mạng lại xì xào: ‘Dạo này đói khách hay sao mà phải lên mạng chào mời?’... Thế là đành lấy ‘chữ tâm’ ra che chắn cho cái nỗi sợ bị mất thể diện.
Thực ra, có tâm với nghề... thì phải có trách nhiệm mang cái tay nghề tốt đấy đến cho người cần. Im lặng để khách rơi vào tay những kẻ làm ẩu... thì đấy đâu phải là khiêm nhường.”
“Có bao giờ bạn đợi cả nhà đi ngủ hết, lén đóng chặt cửa phòng... kê cái điện thoại lên bàn quay thử chưa?
Bấm máy lên, nói được đúng ba câu thấy mặt mình đơ như tượng, giọng the thé kì cục... ngượng chín cả mặt, vội bấm nút xóa đi vì sợ người nhà nhìn thấy!
Thế mà sáng hôm sau ra quán cafe ngồi với bạn bè, mặt vẫn lạnh tanh bảo:
‘Dạo này công việc bận tối mắt tối mũi, thời gian đâu mà ngồi làm mấy cái video vô thưởng vô phạt!’
Nói câu đấy xong thì giữ được cái oai của người bận rộn việc lớn... Nhưng trong bụng mình tự biết: đâu phải mình bận đến mức không có nổi 15 phút.
Chỉ là mình xấu hổ với chính sự vụng về của bản thân lúc một mình trong phòng tối... sợ người ta biết một người làm chủ, làm nghề bao năm như mình... mà đứng trước cái camera lại lóng ngóng như gà mắc tóc.
Thực ra, chẳng ai sinh ra là đã nói trơn tru trước ống kính cả. Cứ thừa nhận là mình chưa quen đi cho nó nhẹ đầu... Càng gồng mình làm người bận rộn, thì khoảng cách với khách hàng lại càng xa.”
“Có ai ở đây từng bỏ ra mấy chục triệu... mua cái máy ảnh xịn, cái mic thu âm cài áo, rồi cái chân đèn... để rồi cả tháng nay nó vẫn nằm im trong góc phòng bám bụi chưa?
Lúc móc tiền ra mua thì hăng hái lắm, tự nhủ:
‘Tính mình làm gì cũng phải chỉn chu. Cứ phải sắm đủ đồ nghề chuẩn chỉ thì mới bấm máy, chứ không làm kiểu nhôm nhoam bằng điện thoại được!’
Nói câu đấy nghe thì rất bài bản... nhưng đêm về ngẫm lại mới thấy: đồ nghề thực ra chỉ là cái cớ để mình hoãn binh.
Bởi vì trong bụng mình sợ. Sợ mua cái máy mấy chục triệu về mà bấm máy lên nói ngắc nga ngắc ngứ, mặt mũi đơ như tượng... thì ngượng gấp đôi lúc cầm điện thoại!
Càng mua đồ xịn thì cái áp lực hoàn hảo lại càng siết chặt lấy mình.
Thực ra, người ta xem video vì muốn nghe câu chuyện thật của bạn, chứ chẳng ai ngồi soi cái video này quay bằng máy Sony hay chiếc điện thoại cũ. Cứ giơ máy lên nói một câu mộc mạc trước đi... Thiết bị đắt nhất là sự chân thật, chứ không phải cái ống kính.”
“Nhiều người làm doanh nghiệp hay có một câu nói nghe rất sang tai để từ chối quay video:
‘Bên mình tệp khách toàn các sếp kín tiếng... Mình mà lên mạng nói linh tinh, đối tác họ lại đánh giá công ty không nghiêm túc!’
Nghe thì chu toàn, nghĩ cho đối tác ghê gớm... Nhưng thú thật đi: có phải tối về các sếp của bạn vẫn cầm điện thoại lướt xem video suốt không?
Đâu phải đối tác họ ghét video ngắn.
Chỉ là bản thân mình ngại lên hình... sợ mặt mũi không ăn ảnh, sợ người quen nhìn thấy lại xì xào: ‘Dạo này đói việc hay sao mà phải lên mạng nói cười?’... Thế là đành mượn luôn hình ảnh đối tác ra làm tấm khiên chắn cho đỡ ngượng miệng!
Thực ra, người làm ăn đàng hoàng xuất hiện giải thích rõ ràng công việc... đối tác người ta càng nể và an tâm.
Chứ cứ im lìm mãi sau cái danh ‘kín tiếng’... người ta lại tưởng cơ sở mình giải thể từ đời nào rồi.”
“Có một câu nói nghe rất có học thức mà người cầu toàn hay dùng để hoãn binh:
‘Tính mình làm gì cũng phải chuẩn... Kịch bản phải thật chín, góc quay phải tươm tất đâu ra đấy thì mình mới bấm máy!’
Nghe thì trách nhiệm và yêu nghề lắm... Nhưng nhìn lại xem: mấy tháng nay bạn đã bấm quay được cái clip nào ra hồn chưa?
Bản nháp thì lưu đầy trong máy, nhưng chẳng bao giờ dám bấm nút đăng.
Đâu phải vì bạn chưa đủ thời gian... hay góc quay chưa đẹp.
Chỉ là trong bụng sợ bị chê! Sợ cái video đầu tay nó vụng về, sợ người ta vào xem bảo: ‘Tưởng thế nào, làm nghề bao năm mà lên hình nói cũng thường thôi!’... Thế là đành mượn chữ ‘cầu toàn’ làm bình phong để khỏi phải thi đấu.
Thực ra, chẳng có kịch bản nào hoàn hảo trên trang giấy cả. Cứ bật máy lên nói một câu mộc mạc trước đi... Làm vụng để biết đường sửa, còn hơn ngồi ôm đống kịch bản chín nẫu mà chẳng ai biết tới.”
“Mấy anh em làm nghề lâu năm ngồi uống chén trà với nhau, câu chuyện hay mở đầu thế này:
‘Thời của anh ngày trước, chỉ cần cái bắt tay với cuộc điện thoại là chốt dự án tiền tỷ... Làm ăn là quan hệ thực chất, chứ ai đi làm video như tụi trẻ!’
Nghe thì từng trải, thâm niên lắm... Nhưng thú thật đi: mấy tháng nay những mối quan hệ cũ có còn mang lại hợp đồng mới không?
Nhìn sổ sách chững lại, trong bụng lo sốt vó... nhưng cái sĩ diện người làm nghề bao năm nó cản lại.
Cầm cái điện thoại lên quay thì thấy ngượng như đứa mới vào nghề... sợ bạn bè đối tác nhìn thấy lại bảo: ‘Ông này hết thời hay sao mà giờ phải lên mạng tìm khách?’
Thực ra, thâm niên và kinh nghiệm làm nghề của bạn là thứ cực kỳ đắt giá. Người trẻ họ nhạy bén với máy móc, nhưng bạn có trải nghiệm thật.
Cứ kéo ghế ngồi xuống, kể lại một chuyện làm nghề có tâm... Khách hàng người ta quý gấp vạn lần những lời chào mời sáo rỗng.”
“Dạo này có một cái cớ nghe rất an lạc mà người lớn hay dùng khi công việc bị chững lại:
‘Đến tuổi này rồi, mình chọn sống chậm... Quay về bên trong tìm sự an yên, chứ hơi đâu mà lao vào tranh đua trên mạng!’
Nói câu đấy xong thì thấy nhẹ nhõm hẳn... Nhưng nửa đêm thức giấc, nhìn tiền nhà, tiền chi phí đến hạn... lòng có thật sự an yên không?
Đâu phải bạn thích buông xuôi.
Chỉ là thử mấy cách mới mà làm mãi chưa ra kết quả... thấy xung quanh thay đổi nhanh quá mình theo không kịp, nên mượn chữ ‘an yên’ làm chỗ trốn để đỡ phải đối diện với nỗi lo âu.
Thực ra, an yên chỉ có thật khi công việc mình làm ra kết quả, tự lo được cho gia đình... chứ không phải là ngồi im né tránh.
Cứ cầm máy lên nói chuyện đàng hoàng với khách đi... Làm được việc cho người ta rồi, thì tâm tự khắc bình an.”
“Có một thói quen rất phổ biến của những người có chuyên môn khi xem video người khác:
‘Video này cắt dồn dập quá, nói năng nông cạn chẳng có chiều sâu... Mình mà làm là phải chuẩn mực sư phạm, lớp lang đàng hoàng chứ ai làm kiểu này!’
Nhận xét thì câu nào cũng trúng, đanh thép như chuyên gia... Nhưng bấm vào kênh của bạn xem: đã có nổi một cái video nào chưa?
Hay là ngồi xem người ta cả năm trời, mà trong máy mình vẫn trắng tinh?
Đứng ngoài làm trọng tài chấm điểm người khác thì an toàn lắm... chẳng bao giờ sợ bị ai phán xét.
Nhưng sâu bên trong, bạn sợ bước vào sân! Sợ mình bật máy lên nói cũng vấp, mặt cũng đơ, sợ người ta biết vị chuyên gia lý thuyết này thực hành cũng lúng túng như ai.
Thực ra, người làm video vụng về mà dám đăng bài... họ đã đi trước người đứng ngoài chê bai cả một quãng đường rất xa rồi.”
“Có bao giờ bạn nghe một người bạn làm nghề lắc đầu bảo thế này chưa:
‘Cái bọn video ngắn này làm giảm khả năng tập trung của người trẻ... Tôi là tôi muốn giữ sự tĩnh lặng của tư duy sâu, chứ không cuốn theo cái thói ăn xổi ấy!’
Nghe thì đầy trách nhiệm với xã hội, sâu sắc lắm... Nhưng nói thật lòng nhé: có phải bạn từng thử quay một video dài dòng, đăng lên chẳng ai thèm xem quá 3 giây không?
Lúc đấy cái cảm giác bất lực, hụt hẫng nó mới trào lên...
Đâu phải nền tảng làm hỏng con người.
Chỉ là mình chưa biết cách nói ngắn gọn để người ta hiểu ngay... Quen giải thích rườm rà cả tiếng đồng hồ, giờ bảo cô đọng trong 40 giây thì bối rối không làm nổi. Thế là đành chê nền tảng cho nó nhẹ tội!
Thực ra, nói dài mà người ta chán... thì chưa chắc đã là sâu. Giải thích một chuyện phức tạp bằng mấy câu mộc mạc ai nghe cũng hiểu... đấy mới là tay nghề của người thạo việc.”
“Lướt thấy một video cùng ngành cả trăm nghìn view, có người sẽ không nhìn vào lượng khách của họ... mà bấm dừng đúng giây thứ 45 rồi bảo:
‘Đấy, dùng từ chuyên môn sai bét kìa! Làm nghề thà ít người xem, chứ câu nào phải chuẩn chỉ câu đấy!’
Nghe thì nghiêm cẩn, chỉn chu với nghề ghê gớm... Nhưng đêm về nhìn lại sổ sách của mình xem: cả tuần nay có thêm được mấy người khách mới?
Thú thật đi: trong bụng bạn cũng thèm được nhiều người biết đến như họ chứ!
Chỉ là cái nỗi sợ sai, sợ lỡ mồm nói hớ một câu bị người quen soi mói... nó làm bạn không dám bấm máy.
Thế là phản xạ tự nhiên là đi bới lông tìm vết ở video người khác, để tự an ủi rằng: ‘Dù cơ sở mình vắng khách, nhưng ít ra mình nói chuẩn hơn họ!’
Thực ra, khách hàng cần sự chân thành và giải pháp giúp được việc cho họ, chứ chẳng ai mang kính lúp đi soi từng chữ. Cứ mở lòng chia sẻ điều có ích đi... Người làm nghề có tâm thì ngại gì vài ba câu vấp váp.”
“Có những ngày từ sáng đến đêm... bạn cắm mặt dưới xưởng dán từng cái tem, bốc từng thùng hàng... mồ hôi nhễ nhại, mệt đứt cả hơi chưa?
Lúc đấy mà có ai bảo: ‘Bật máy lên quay cái video chia sẻ đi anh’... là mình gạt phắt đi ngay:
‘Một mình tôi lo trăm thứ việc từ sáng đến đêm ở xưởng! Thời gian thở còn thiếu, tâm trí đâu mà lên hình!’
Nói xong câu đấy nghe rất trách nhiệm, ai nhìn vào cũng thấy mình tận tụy... Nhưng đêm về đặt lưng xuống giường, tự ngẫm lại mới thấy: đâu phải mình bận đến mức không bớt nổi năm phút.
Chỉ là ở dưới xưởng, tay cầm cái kìm cái cờ-lê... mình là người thợ thạo việc, nói ai cũng nể. Còn đứng trước cái camera... mình lóng ngóng chẳng biết nói gì, tự thấy mình ngượng ngùng.
Lao vào việc quen tay... thực chất là chỗ trốn an toàn nhất để né việc mới mà mình chưa quen.
Thực ra, khách hàng người ta đâu cần bạn phải diễn xuất. Cứ để nguyên bàn tay lấm lem dầu mỡ hay bụi gỗ, giơ sản phẩm lên nói thật một câu... Người thật việc thật, quý hơn vạn lời hoa mỹ.”
“Đã bao giờ bạn buột miệng nói một câu nghe rất khiêm nhường:
‘Anh thế hệ cũ mù tịt công nghệ... Thôi để tụi trẻ nhạy bén nó làm, chứ mình lớn tuổi rồi theo sao kịp!’
Nói xong câu đấy, tự nhiên thấy người nhẹ bẫng... vì chẳng còn ai nỡ ép mình phải làm nữa!
Ai cũng khen mình khiêm tốn, biết người biết ta... Nhưng đêm về ngẫm lại mới thấy: đâu phải mình không học nổi mấy cái nút bấm trên điện thoại.
Chỉ là mình ngại. Một người làm nghề mấy chục năm, ai cũng nể trọng... giờ ngồi cặm cụi mò từng cái app, bấm nhầm nút này nút kia... tự thấy nó cứ ngượng ngùng thế nào ấy!
Chủ động nhận mình dốt công nghệ... thực ra là cách khôn ngoan nhất để không ai bắt mình phải học lại từ đầu.
Thực ra, chiếc điện thoại bây giờ nó cũng chỉ như cái máy ghi âm ngày xưa thôi. Cứ mở máy, chọn chỗ sáng ngồi xuống nói đúng kinh nghiệm của mình... Người ta cần cái từng trải trong đầu bạn, chứ ai so đo chuyện bạn bấm máy nhanh hay chậm.”
“Mở cửa tiệm ra... cả tuần không có lấy một tin nhắn hỏi mua, hàng nằm im trên kệ... trong bụng bạn có sốt ruột không?
Sốt ruột chứ! Nhưng hễ có ai hỏi han tình hình, là mình lại cười bảo:
‘Sản phẩm của tôi làm kỹ lắm, kén khách cực kỳ. Chỉ phục vụ số ít người thực sự am tường thôi, chứ không làm kiểu đại trà!’
Nói xong câu đấy xong thì thấy oai, giữ được trọn vẹn cái kiêu hãnh của người làm nghề... Nhưng đêm về nhìn đống hàng tồn, tự mình biết: đâu phải người ta chê đồ của mình dở.
Chỉ là mình không biết cách mở lời giải thích cho người ngoài kia hiểu... Sản phẩm tốt mà giấu kín trong góc tiệm, thì ai biết mà am tường?
Gắn mác ‘kén khách’... thực ra là cái cớ êm ái nhất để che đi việc mình chưa tìm được khách mới.
Thực ra, người am hiểu hay người bình thường thì cũng bắt đầu từ chỗ chưa biết. Cứ cầm sản phẩm lên, kể cho người ta nghe tại sao bạn lại làm nó kỹ như thế... Mở lòng chia sẻ trước, khách am tường tự khắc sẽ tìm về.”
“Có bao giờ bạn bỏ ra vài chục triệu... thuê hẳn một bên truyền thông về quay video cho xưởng của mình chưa?
Nhận về mấy cái clip hình ảnh bóng bẩy, nhạc xập xình... đăng lên chẳng thấy ma nào hỏi mua, trong bụng bạn xót ruột không?
Xót chứ! Nhưng lúc đấy phản xạ đầu tiên của mình là gì?
‘Lãnh đạo là phải biết quản trị, thuê ngoài cho chuyên nghiệp. Nhưng tụi nó làm chẳng hiểu gì cái hồn của nghề mình cả!’
Trách bên ngoài xong thì thấy mình vô can, giữ được cái vị thế của người làm chủ... Nhưng nói thật lòng đi: đâu phải tại các bạn trẻ ấy.
Chính mình là người hiểu nghề nhất, mà mình lại trốn sau lưng, không dám thò mặt ra trước cái ống kính... thì làm sao người ta nắm được cái hồn?
Vứt tiền thuê ngoài... nhiều khi chỉ là cái cớ để mình phủi trách nhiệm khi không ra kết quả.
Thực ra, khách hàng tin bạn vì cái mặt thật và giọng nói thật của bạn, chứ không tin mấy đoạn clip quảng cáo màu mè. Cứ ngồi xuống tự nói ba câu thật lòng... hiệu quả hơn mười cái hợp đồng thuê ngoài.”
“Có bao giờ bạn đăng cái video lên... cứ năm phút lại cầm điện thoại lên vuốt màn hình một lần xem có ai xem chưa?
Đến chiều nhìn lại thấy vỏn vẹn mười hai lượt xem, trong đó có một lượt thích của chính mình... Thú thật đi, hụt hẫng chứ!
Thế mà lúc có người hỏi thăm, mình lại cười rất tươi bảo:
‘Chuỗi này tôi làm cốt để lưu giữ kỷ niệm làm nghề thôi, một người xem là vui rồi, cần gì view!’
Nói xong câu đấy thì đỡ quê, giữ được cái vẻ điềm đạm của người không màng danh lợi... Nhưng đêm về nằm nghĩ, tự mình thấy đắng đót: đâu phải mình làm để cất vào tủ kính.
Lúc quay ai mà chẳng mong có người xem, mong có khách tìm đến... Chỉ vì kết quả chưa như ý, nên mình vội vã đổi mục tiêu sang ‘lưu niệm’ để tự an ủi cho đỡ ngượng!
Thực ra, muốn có nhiều người xem thì cứ đàng hoàng nhận là mình muốn đi, chẳng có gì xấu hổ cả. Biết mình nói chưa hay thì sửa từng câu một... Chứ cứ nhận là làm kỷ niệm, thì bao giờ mới chạm được đến khách hàng?”
“Có bao giờ buổi chiều... bạn gọi điện cho mấy người bạn làm nghề lâu năm, hẹn nhau ra quán cafe ngồi thở dài chưa?
Ngồi xuống một cái là bắt đầu bảo: ‘Dạo này khách khứa thế nào? Thị trường đóng băng ghê quá nhỉ!’
Thấy người bên cạnh cũng gật gù bảo: ‘Ừ, bên tao cũng đói rã họng, khó khăn chung mà!’... là tự nhiên trong lòng bạn thấy nhẹ nhõm hẳn!
Về nhà, bạn tự nhủ: đấy, mấy anh em kỳ cựu còn bế tắc thì việc mình ngồi yên là quá bình thường!
Nhưng đêm về ngẫm lại mới thấy: đâu phải thị trường ngoài kia ai cũng đứng yên.
Chỉ là mình đang sợ. Sợ nhìn thấy người ta làm được còn mình thì tụt hậu... nên phải vội đi tìm những người cùng cảnh ngộ để xoa dịu nỗi bất an, để tự ru ngủ mình rằng cả làng đều đói!
Thực ra, ngồi với nhau than thở thì dễ chịu nhất thời, nhưng tiền nhà tiền xưởng tháng sau vẫn phải trả. Thay vì tìm người cùng than, hãy mở máy ra học lấy một cách làm mới... Đứng dậy hành động một mình, còn hơn ngồi tụm lại để cùng chìm.”
“Đã bao giờ bạn nhìn người ta làm video kéo được bao nhiêu khách... trong bụng thì sốt xình xịch, nhưng ngoài miệng vẫn bảo:
‘Làn sóng này mới ở giai đoạn đầu thôi. Người có tầm nhìn là phải kiên nhẫn quan sát, đợi thị trường ổn định rồi mình vào bài bản cũng chưa muộn!’
Nói câu đấy nghe rất uyên thâm, phong thái đúng kiểu chuyên gia từng trải... Nhưng tự hỏi lòng mình đi: bạn định quan sát đến bao giờ?
Một năm, hai năm... hay đợi đến khi đối thủ nó chiếm hết khách quen rồi thì mình mới bắt đầu?
Nói là ‘quan sát chu kỳ’... thực ra chỉ là cái cớ mỹ miều để che đi sự nhút nhát của bản thân thôi.
Vì mình sợ làm sai, sợ làm dở người ta chê cười... nên mới mượn hai chữ ‘tầm nhìn’ để hợp thức hóa việc đứng yên nhìn người khác làm!
Thực ra, thị trường chẳng bao giờ đợi ai cả. Người bơi giỏi là người dám nhảy xuống nước để tập, chứ không phải người đứng trên bờ khoanh tay quan sát. Cầm điện thoại lên bấm quay ngay hôm nay đi... Làm dở một lần, còn hơn đứng nhìn cả đời.”
“Khách hàng không cần người làm nghề phải diễn xuất hay nói lời bóng bẩy. Họ chỉ cần một người hiểu nghề chịu mở miệng nói rõ sự thật. Khi gạt bỏ chiếc cớ thể diện để chia sẻ bằng cái tâm chân thành, sự tin tưởng sẽ tự khắc tìm đến.”
— Hệ thống kiến trúc nội dung VIDEO • Chuyển hóa tâm lý 4 tầng (Tầng 1 ➔ Tầng 2 ➔ Tầng 2.5 ➔ Tầng 3)